SAI LẦM CỦA CHA MẸ VIỆT ĐANG GIẾT CHẾT CON CỦA MÌNH

2019-05-13 11:25:01

Như bao nhiêu người phụ nữ khác, tôi là mẹ của 2 đứa trẻ, 1 trai 1 gái, đứa con trai lớn thì ngoan, học giỏi, là niềm tự hào của bố mẹ, đứa con gái thứ 2 thì ngược lại, nó học rất kém, rất bướng, và không mấy nghe lời bố mẹ.

Như bao nhiêu người phụ nữ khác, tôi là mẹ của 2 đứa trẻ, 1 trai 1 gái, đứa con trai lớn thì ngoan, học giỏi, là niềm tự hào của bố mẹ, đứa con gái thứ 2 thì ngược lại, nó học rất kém, rất bướng, và không mấy nghe lời bố mẹ.

khách khứa đến chơi nhà thì thằng anh luôn là niềm tự hào của bố mẹ, còn con bé em thì ngược lại. Nhắc đến tôi lại nói qua vấn đề khách cho qua chuyện đó đi.
Hai vợ chồng tôi là công chức nhà nước, cũng có 1 chút địa vị ở cơ quan, nên nhiều khi có cũng cấp trên cấp dưới, đồng nghiệp nhìn vào với quan niệm của người mình thường đánh giá sự thành đạt của bố mẹ qua những đứa con. Con cái là bộ mặt của bố mẹ con càng giỏi giang, xinh đẹp, cha mẹ càng hãnh diện, càng kiêu hãnh khoe với mọi người và tự coi mình như là những ông bố, bà mẹ thành công trong việc giáo dục con cái.

Rồi bây giờ là thời đại của Facebook, của mạng xã hội,rồi ai có gì cũng đem khoe lên đó, thấy con nhà người ta có cái này cái nọ thành tích cao, phiếu điểm, giấy báo nhập học, giấy khen, bài văn con viết hay… rồi mọi người tán tụng nhau, đại loại như: em ao ước được như anh chị, em sẽ cố gắng dạy con em theo anh chị, rằng con giỏi quá, thật chẳng bõ công cha mẹ nuôi dạy… Điều đó giống như một liều thuốc phiện làm mê hoặc các bậc cha mẹ. Và tôi cũng vậy, tôi cũng bị u mê vì cái guồng quay đấy. Cho đến 1 hôm, vô tình đọc được bài báo về tấm thảm kịch em học sinh Trường THPT Nguyễn Khuyến tự tử. Lúc đọc chi tiết em học sinh này quay lại nhìn bạn cười rồi nhảy xuống, tôi đã ứa nước mắt... học sinh tự tử vì trầm cảm, vì điểm thấp, vì thi trượt, vì không đạt được ước mơ của cha mẹ.

Tôi nhận ra tôi 1 người mẹ tồi khi tỉnh mộng quá muộn màng, tôi không biết tôi đã làm gì với con gái của tôi nữa,

Nó là đứa trẻ thiệt thòi về nhiều thứ!!!
Tôi không có nhiều thời gian dành cho cháu, bố cháu cũng vậy, hai vợ chồng với tính chất công việc, chúng tôi đi làm, đi trực thay phiên nhau, lúc có bố ở nhà, khi có mẹ ở nhà, có những năm 30, 1, 2, 3 tết cả 2 vợ chồng đều đi trực.
2 anh em ở nhà cứ tự lo cho nhau như vậy từ bé. 
Điều mà tôi vẫn luôn cảm thấy thương và có lỗi với con bé có lẽ là không có nhiều thời gian bên con, chia sẻ cùng con, lắng nghe con.
Hồi bé nó bị bệnh, và với căn bệnh đấy thì thật sự tôi rất lo sợ cho tương lai nó, với 1000 bệnh nhân thì chỉ có 1 bệnh nhân có thể chữa khỏi và ảnh hưởng đến thành kinh não bộ rất nhiều, con bé phải uống rất nhiều thuốc, nó rất còi cọc, chậm lớn, bướng, không chịu ăn.
Đấy là khoảng thời gian khủng khiếp nhất trong cuộc đời của vợ chồng tôi. Đi làm, công việc áp lực căng thẳng, về nhà con ốm, nheo nhóc. Ăn ko chịu ăn, thuốc thang đắt đỏ, 2 vợ chồng lúc đấy kiếm không đủ để lại được tiền viện, tiền thuốc cho con. Nghĩ lại cũng tội cả 2 đứa, mỗi lần con bé con ko ăn tôi lại cáu rồi đánh thằng anh. 2 anh em chúng nó cách nhau 10 tuổi. 
May thay lúc đấy chạy chữa khắp nơi, nhờ hết bác sĩ nọ, bệnh viện kia con bé cũng được chữa khỏi, nhưng với lượng thuốc quá nhiều và ảnh hưởng của bệnh nên nó không được nhanh nhẹn như những đứa trẻ khác. Học lực nó hơi chậm. Công việc của 2 vợ chồng bận bịu rồi cũng không có thời gian quan tâm đến nó. Cảm giác của tôi về con bé thì nó hơi trầm tính, khép mình, nó tự ti về bản thân. 
Bởi thằng anh thì học giỏi, ngoan, nghe lời con bé em thì ngược lại, học kém, bướng…
Rồi mấy đứa cháu trong nhà đứa nào cũng học giỏi, mỗi nó một mình 1 kiểu, chắc nó tự ti lắm..
Con bé không đậu cấp 3.
Đấy là 1 cú sốc lớn với cả nhà, bản thân tôi và chồng thì đều giữ chức vụ cao trong cơ quan và được đồng nghiệp cấp dứoi tôn trọng ngưỡng mộ, bây h con học không đậu nổi trường cấp 3, thực sự đối với bản thân tôi rất xấu hổ, tôi giận con bé lắm. Tôi không nói chuyện với nó cả tháng trời. Lúc đấy phải đi hỏi han liên hệ khắp nơi, muối mặt đi nhờ vả cho con. Rồi chẳng mấy lúc đến khi nó thi đại học, năm lớp 11 nó bảo sẽ đi du học, tôi hỏi tại sao, nó bảo con sợ thi ở Việt Nam không đậu vào trường nào, lỡ không đậu đại học thì bố mẹ không nhìn được mặt ai nữa mất.
Tôi nhoè mắt vì câu nói của con và bảo con tự quyết định, con tìm hiểu xem thể lệ thế nào rồi chuẩn bị xem được không ( trước tới nay, tôi luôn tỏ thái độ mạnh mẽ, cứng rắn trước mặt các con) nó bảo con sẽ cố học tiếng anh, chỉ cần có IELTS 5.5 trở lên là đi được rồi, miễn là con qua được kì tốt nghệp.
Rồi chẳng hiểu nó nghe bạn bè hay ai rủ dê mà qua trung tâm đó học, thực ra mới đầu tôi nghe nó nói về trung tâm ALES gì gì đó và với 1 lộ trình học mất gốc đến chứng minh đầu ra 6.5 tôi không tin tưởng lắm. Bởi nói thật là chỗ nào chẳng quảng cáo vậy, chất lượng không biết thế nào. Thời gian của nó thì ko còn nhiều, rồi ai mách nó hay trung tâm có bỏ bùa nó không mà nó cứ nằng nặc đòi học ở ALES. Qua trao đổi về khoá học lộ trình, qua xem cơ sở vật chất, trường lớp thì tôi thấy cũng đáng tin tưởng, thấy có hợp đồng văn bản kí kết đảm bảo đầu ra. Nếu ko đảm bảo đầu ra, học lại miễn phí đến khi nào đạt thì thôi. Tôi thấy đáng tin tưởng thật, vì cũng ko thấy trung tâm nào dám đảm bảo điều đấy cả, đâm lao theo lao, lần đầu tiên thấy con nó phấn khởi vậy thì mình cũng phải tạo động lực cho nó thôi, cũng không còn nhiều thời gian nữa, năm cuối rồi. Lịch học thêm của nó khá nhiều, cũng may có trung tâm hỗ trợ gia sư 1 kèm 1 1 tuần được thêm 3 buổi, không ko hiểu trên lớp thì có gia sư kèm thêm, sau đấy học về từng lộ trình theo khoá học, thấy về nhà cũng chăm học, 2 mẹ con ngồi xem phim bảo nó dịch cho mẹ nghe xem trên phim nó nói gì, mẹ ko mang kính ko nhìn đươc chữ.
Thấy nó dịch vanh vách, trôi chảy lắm, không biết chị ấy dịch đúng không, nhưng thấy tiến bộ rõ rệt sau hơn 2 tháng học, có một hôm lên cơ quan mẹ chơi, hôm đấy có khách là người nước ngoài, lúc đấy mới thử bảo cháu ra nói chuyện giao tiếp với chú kia xem thế nào. Thấy nó tự tin ra ngồi nói chuyện cười đùa gần 1 tiếng đồng hồ, mà trước nay nó có nói chuyện với ai đâu, ở nhà cậy mồm nó nói tiếng Việt còn khó.
Hơn 6 tháng thì nó thi, kết quả được 5.5 vừa đủ yêu cầu đi du học hệ cao đẳng, nó muốn học quản trị du lịch bên Thuỵ Sỹ, nói thật lúc đấy tôi thở phào nhẹ nhõm, may quá cuối cùng con bé cũng làm được. Thời điểm lúc đấy cũng còn có 3 tháng nữa là thi tốt nghiệp, tôi bảo nó chuẩn bị làm hồ sơ du học và tập trung các môn còn lại để thi đi tốt nghiệp, nộp luôn cả 1 -2 trường bên mình nữa, trừ trường hợp bên kia họ ko nhận.


Nó bảo con muốn thi lại lần nữa, con muốn có 6,5 để học đại học, tôi cản không cho. Bắt nó tập trung các môn khác, bởi tôi biết lực của nó thế nào, không cố được nữa và không còn nhiều thời gian nữa. không thấy nó phản ứng gì, nghĩ nó bỏ cuộc, sau đấy nó tập trung học các môn còn lại thi tốt nghiệp, vì có IELTS nó được 10 điểm Anh Ngữ ko cần thi tổng điểm thi trung bình được 21 điểm, đậu thêm 2 trường nó đăng kí học tại Việt Nam, sau kì thi tốt nghiệp gần 1 tháng thì có giấy báo bên trường về, nó đăng kí hệ đại học, họ muốn chuẩn bị đủ hồ sơ gửi qua để làm thủ tục. Tôi ngớ người chửi nó vì tưởng nó đăng kí nhầm, nó tỉnh bơ bảo con nhầm đâu, 2 mẹ con cãi nhau vì ko hiểu nó nói gì. Nó chạy vào phòng chìa chứng chỉ 6.5 IELTS cho tôi xem tôi lại ngớ người không hiểu gì. Nó toe toét bảo con lấy hết tiền tiết kiệm của con lâu nay với tiền tiêu vặt hàng tháng để đăng kí học thêm lộ trình hơn 1 tháng để nâng mức điểm đó, giờ thì mẹ yên tâm tự hào con gái mẹ đi du học đại học bên Thuỵ Sỹ rồi nhé, thật sự tôi không thể tin là con bé lại cố gắng đến vậy, bởi tôi biết nó không được nhanh nhẹn thông minh như những đứa trẻ khác. Nhưng nó dã rất rất cố gắng để đạt được số điểm mong muốn. Thật sự, tôi rất cám ơn trường anh ngữ ALES đã tạo điều kiện cho con tôi. Bởi nếu không phải là ALES thì con tôi chưa chắc đã có kết quả như vậy. Tôi thật sự cảm ơn các bạn.
“Mẹ rất tự hào về con, mẹ rất cám ơn khi con là con của mẹ, và rất hạnh phúc khi con đã tự cố gắng vượt qua bản thân mình để đạt được những điều mà con xứng đáng được nhận. Mẹ xin lỗi vì không dành thời gian nhiều cho con, vì cái sĩ diện của mẹ của cả gia đình mà làm con buồn. Mẹ rất nhớ con và yêu con rất nhiều. Mẹ không đủ can đảm để nói điều này với con, hi vọng con đọc được và tha lỗi cho mẹ. Mẹ yêu con rất nhiều. “

CHƯƠNG TRÌNH ANH NGỮ

TRƯỜNG ANH NGỮ CHUYÊN BIỆT DUY NHẤT CHO NGƯỜI MẤT GỐC

Tư vấn 24/7

Hà Nội: 02477709888

Hồ chí Minh: 02477709888

SAI LẦM CỦA CHA MẸ VIỆT ĐANG GIẾT CHẾT CON CỦA MÌNH

Tin tức liên quan

X
Khuyến mại